Soạn bài (Nói và nghe trang 32) Kể lại một trải nghiệm của em - Kết nối tri thức
Soạn bài (Nói và nghe trang 32) Kể lại một trải nghiệm của em - Kết nối tri thức
Với soạn bài Nói và nghe: Kể lại một trải nghiệm của em trang 32, 33 Ngữ văn 6 Kết nối tri thức sẽ giúp học sinh lớp 6 trả lời câu hỏi từ đó dễ dàng soạn văn 6.
Soạn bài (Nói và nghe trang 32) Kể lại một trải nghiệm của em - Kết nối tri thức
Nhiều người muốn kể lại những trải nghiệm quan trọng đã khiến họ thay đổi và mong được người khác lắng nghe, chia sẻ. Vậy làm thế nào để trở thành người nói hấp dẫn, người nghe tích cực? Bài học này sẽ hướng dẫn em cách kể về một trải nghiệm đáng nhớ của bản thân.
1. Trước khi nói
a. Chuẩn bị nội dung nói
- Đọc lại nhiều lần bài viết.
- Nắm chắc nội dung : một trải nghiệm vui vẻ, hạnh phúc vì gặp may.
b. Tập luyện
- Mục đích: có bài nói tốt, tự tin hơn.
- Hình thức lập luyện:
+ Tập trình bày một mình trước gương.
+ Tập trình bày trước nhóm bạn hoặc người thân và lắng nghe các ý kiến nhận xét, góp ý để hoàn thiện bài nói.
2. Trình bày bài nói
Khi trình bày bài nói, em cần lưu ý:
- Tự tin và thoải mái. Chú ý chào hỏi khi bắt đầu và cảm ơn khi kết thúc bài nói.
- Bám sát mục đích chia sẻ trải nghiệm để thống nhất trong cách dùng từ ngữ xưng hô và tập trung vào diễn biến câu chuyện.
- Điều chỉnh giọng nói, tốc độ nói và sử dụng cử chỉ, điệu bộ phù hợp.
|
Điều chỉnh giọng nói và tốc độ nói |
Sử dụng cử chỉ, điệu bộ |
|
Âm lượng: to hay nhỏ. |
Ánh mắt: luôn có sự kết nối với người nghe. |
|
Tốc độ: nhanh hay chậm. |
Gương mặt: vui, buồn, tươi cười, ngạc nhiên, hài hước,... phù hợp với nội dung câu chuyện. |
|
Cao độ: cách lên giọng, xuống giọng. |
Cử chỉ: giơ tay lên, đưa tay xuống, đặt tay lên ngực,... phù hợp với nội dung câu chuyện; không nên cử động nhiều nhưng cũng không nên đứng bất động. |
|
Sắc thái biểu cảm: vui hay buồn, sôi nổi hay suy tư,... |
Dáng người: đứng thẳng, không nghiêng hay lom khom. |
* Bài nói mẫu tham khảo:
Kính chào thầy cô và các bạn. Tôi tên là............học sinh.........trường......... Sau đây tôi xin kể lại một trải nghiệm đáng nhớ của bản thân mình:
Trong cuộc đời, chắc hẳn ai cũng đã gặp may không nhiều cũng ít, tôi cũng không ngoại lệ. Trong đó, có một lần tôi sẽ không thể nào quên vì đã may mắn được giúp đỡ. Đó là hồi tôi còn học lớp Ba.
Lúc ấy, tôi chỉ là cậu bé tám chín tuổi nên vẫn còn ngây thơ, dại dột. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày hôm đó là thứ sáu, ngày mười ba. Không mê tín nhưng nghe mọi người nói thì đó là ngày xui nhưng lại là ngày may mắn của tôi. Hôm đó, mẹ cho tôi năm chục ngàn để mua sách. Khác mọi lần, lần này tôi chỉ đi có một mình. Vừa bước xuống khỏi thang cuốn, thay vì đi thẳng vào nhà sách tôi bỗng choáng ngợp với thiên đường trò chơi ở bên cạnh. Với một đứa con nít tuổi tôi, trò chơi luôn là thứ hấp dẫn nhất trên đời. Không chần chừ, tôi cứ thẳng tiến đến khu trò chơi.
Một thời gian trôi qua, trời cũng đã tối. Tôi nhận ra là mình vẫn chưa mua sách nên tạm biệt khu trò chơi chạy vội sang nhà sách. A! Cuốn sách cần tìm đây rồi. Tôi háo hức chạy đến chỗ cô thu ngân. Chạy vọt lên bác nọ đã chờ xếp hàng tự nãy giờ. Sau khi quét mã vạch, cô thu ngân đọc số tiền. Cả người tôi sững sờ. Lúc đó, tôi nghĩ: “Không! Không phải! Mình chỉ tưởng tượng thôi!”. Lại gần hơn một tí, tôi hỏi lại: “Giá tiền bao nhiêu ạ?”. Cô thu ngân nói lại giá tiền. Giá như lúc nãy tôi không phí tiền vào những trò vô bổ ấy thì có hay hơn không. Nhưng hối hận cũng đã muộn, rõ ràng là tôi không thể trả tiền mua sách. Chẳng lẽ, mất cả buổi chiều lại về nhà nói với mẹ là tôi không đủ tiền mua sách? Chứng kiến cảnh tượng đó, người đàn ông lúc nãy thò tay vào túi rút ra tờ 50.000 đồng thả nhẹ xuống đất. Sau đó, bác cúi xuống, nhặt tờ tiền lên, vỗ nhẹ vai tôi và nói: “Cháu ơi, cháu làm rơi tiền này!”
Lúc đó, tôi cũng đã hiểu hết mọi chuyện. Thật tình là tôi không ngửa tay xin bố thí, nhưng rõ ràng tôi rất tôn trọng sự giúp đỡ trong tình huống trớ trêu này. Tôi chẳng biết làm gì ngoài việc cảm ơn bác. Tôi thật sự xúc động vì qua cách ăn mặc giản dị của bác, tôi đoán bác không phải là một người giàu có. Quả thật số tiền đó rất cần với tôi vào lúc này.Tôi cầm cẩn thận tờ tiền đưa cho cô thu ngân. Cô tính tiền rồi cho sách và hóa đơn vào túi đưa cho tôi. Ra cổng tôi nghĩ rằng nên trả lại tiền thừa cho bác ấy nhưng khi quay lại thì bác ấy đã đi đâu mất. Không phải tiền mình nên tôi đã bỏ số tiền đó vào thùng từ thiện cạnh cửa ra vào. Sau đó, tôi ra về. Trên đường không thể nào thôi nghĩ về câu chuyện lúc nãy. Vì có cái đầu ham nghĩ nên nhiều câu hỏi xuất hiện trong tôi. Nếu không có số tiền giúp đỡ của bác ấy thì lúc bấy giờ tôi có thể yên tâm rảo bước về nhà không? Kinh tế gia đình bác ấy có khá không?
Dù đã ba năm trôi qua, tôi đã là cậu học trò lớp 6 nhưng vẫn không thể nào quên được kỉ niệm ngày hôm đó. Tôi vẫn ước mong có một ngày may mắn tình cờ được gặp lại người bác năm xưa để tôi nói lời cảm ơn và trả lại số tiền cho bác. Cũng từ trải nghiệm này, tôi tự hứa với bản thân luôn phải biết ngoan ngoãn, nghe lời ông bà cha mẹ, làm nhiều điều tốt để tạo ra may mắn cho chính mình và những người xung quanh.
Cảm ơn thầy cô và các bạn đã lắng nghe. Tôi rất vinh hạnh nếu được nghe chia sẻ của thầy cô và các bạn về kỉ niệm của mọi người.
Xin chào thầy/ cô và các bạn.
Trong kì nghỉ Tết vừa rồi, em đã có một trải nghiệm vô cùng tuyệt vời và đáng nhớ ở quê cùng các anh chị em họ của mình. Đó chính là làm cây nêu.
Cây nêu là một món đồ trang trí trước cổng không thể thiếu ở quê nội em. Tuy đã nhiều lần được thấy, nhưng kì nghỉ Tết vừa rồi em mới lần đầu tiên được tham gia vào quá trình làm cây nêu. Sáng 24 âm lịch, em được các anh chị chở ra chợ, tìm mua các món đồ trang trí rồi dây đèn nháy. Cái nào cũng đẹp, cũng hay ho, nên cả nhóm loay hoay bàn nhau mãi mới chốt được để mua về. Đến trưa, vừa ăn cơm xong, chúng em liền kéo nhau ra rừng tre cuối làng. Cả nhóm đi tới đi lui, mong tìm được cây tre thật là cao. Em là người phát hiện một thân tre không chỉ cao to mà còn khá thẳn, dẻo dai vô cùng. Chốt cây tre, các anh trai liền mang cây cưa máy cỡ nhỏ ra cưa gốc cây. Chờ cây ngã rạp xuống, thì cắt tỉa hết các cành phụ ở khúc thân cây, chỉ để lại một ít trên ngọn. Sau đó chúng em chia nhau, mỗi người cầm một đoạn, cùng nhau vác về sân nhà. Vừa đi chúng em vừa bàn nhau chuyện ngày mai đi chợ Phiên mua đồ, rồi ngày kia gói bánh chưng, ngày kìa ăn tất niên.... Các câu chuyện cứ thế rôm rả mãi chẳng hết. Tới sân nhà, chúng em chia nhau treo đồ trang trí rồi quấn dây đèn nháy từ ngọn tới gốc cây tre. Chẳng mấy chốc, một cây nêu được hoàn thành. Công đoạn cuối cùng là dựng nêu, thì phải nhờ bố em và bác cả ra giúp. Vì dựng thẳng cây nêu rồi buộc nó vào cột cho chắc không hề dễ, cần nhiều kĩ thuật lắm. Chờ cây nêu được buộc chắc chắn, dù có mưa gió cũng chẳng hề gì. Chúng em cắm điện vào dây đèn nháy, ngay tức khắc, cả cây nêu vào đèn lồng ở ngọn sáng rực rỡ. Các dây trang trí chúc mừng năm mới cũng lộng lẫy hẳn lên, đung đưa theo gió.
Suốt từ đó đến hết Tết, hễ ra vào sân nhà, em đều nhìn ngắm cây nêu bằng tất cả những yêu thương và tự hào. Đây chắc chắn là một trải nghiệm mà em chẳng bao giờ quên được.
Bài nói của em đến đây là kết thúc. Em xin cảm ơn thầy cô và các bạn đã lắng nghe!
Kính chào thầy cô và các bạn!
Hôm nay, em xin kể lại một trải nghiệm đáng nhớ của mình. Đó là một lần em rất may mắn khi làm rơi ví tiền nhưng đã được người tốt giúp đỡ.
Hôm đó là một buổi chiều cuối tuần, em cùng mẹ đi siêu thị mua đồ dùng học tập. Sau khi thanh toán xong, em rất vui vì được mẹ mua cho một chiếc hộp bút mới mà em yêu thích từ lâu. Trên đường ra về, em vô tình đánh rơi chiếc ví nhỏ trong đó có tiền và thẻ học sinh mà không hề biết.
Khi về gần đến nhà, em mới phát hiện chiếc ví đã mất. Lúc ấy, em vô cùng hoảng hốt và lo lắng. Em và mẹ quay lại con đường cũ để tìm nhưng không thấy đâu cả. Em buồn lắm vì nghĩ rằng mình sẽ không tìm lại được nữa.
Đúng lúc đó, một cô bán hàng gần siêu thị chạy đến hỏi:
– Cháu có phải là người làm rơi chiếc ví này không?
Em nhìn thấy chiếc ví quen thuộc trên tay cô thì mừng rỡ vô cùng. Em vội vàng cảm ơn cô liên tục. Cô nói rằng cô nhặt được ví và đứng chờ xem ai quay lại tìm. May mắn là em đã gặp được người tốt bụng và trung thực.
Trải nghiệm ấy khiến em rất hạnh phúc và xúc động. Em nhận ra rằng trong cuộc sống vẫn có rất nhiều người tốt luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác. Đồng thời, em cũng tự nhắc mình phải cẩn thận hơn và biết sống trung thực, tử tế với mọi người xung quanh.
Bài nói của em đến đây là kết thúc. Em xin cảm ơn thầy cô và các bạn đã lắng nghe!
3. Sau khi nói
Trao đổi về bài nói theo một số gợi ý sau:
|
Người nghe |
Người nói |
|
Trao đổi về bài nói với tinh thần xây dựng và tôn trọng. Có thể trao đổi một số nội dung như: + Điều hấp dẫn, thú vị của câu chuyện. + Những sự việc, chi tiết còn chưa rõ trong bài nói. |
Lắng nghe, phản hồi những ý kiến của người nghe với tinh thần cầu thị: + Tiếp thu những ý kiến góp ý mà em cho là xác đáng. + Giải thích thêm về những sự việc, chi tiết mà người nghe còn chưa rõ. |