Soạn bài (Nói và nghe trang 82) Kể về một trải nghiệm của em - Kết nối tri thức
Soạn bài (Nói và nghe trang 82) Kể về một trải nghiệm của em - Kết nối tri thức
Với soạn bài Nói và nghe: Kể về một trải nghiệm của em trang 82, 83 Ngữ văn 6 Kết nối tri thức sẽ giúp học sinh lớp 6 trả lời câu hỏi từ đó dễ dàng soạn văn 6.
Soạn bài (Nói và nghe trang 82) Kể về một trải nghiệm của em - Kết nối tri thức
Ở bài “Tôi và các bạn”, em đã được hướng dẫn nói và nghe về một trải nghiệm. Trong bài học này, em sẽ tiếp tục có cơ hội chia sẻ những điều thú vị mà mình đã trải qua để phát triển kĩ năng nói và nghe của bản thân.
1. Trước khi nói
a. Chuẩn bị nội dung nói
- Đọc lại nhiều lần bài viết của mình.
- Để không bỏ sót những nội dung quan trọng khi trình bày, em có thể lựa chọn một trong hai cách sau:
+ Đánh dấu những từ ngữ, câu văn quan trọng mà khi trình bày không thể bỏ qua, như:
- Câu văn giới thiệu trải nghiệm em muốn kể.
- Những từ ngữ giới thiệu thời gian, không gian, nhân vật trong câu chuyện.
- Những từ ngữ thể hiện cảm xúc của em trước sự việc được kể.
+ Ghi ngắn gọn ra giấy một số ý quan trọng không thể bỏ qua khi trình bày bài nói như thời gian, không gian, nhân vật, sự việc, cảm xúc của bản thân,...
b. Tập luyện
- Liệt kê những điểm mà em hài lòng và chưa hài lòng sau mỗi lần tập luyện.
2. Trình bày bài nói
- Sử dụng hiệu quả các ghi chú (viết trên một vài mảnh giấy nhỏ) để không bỏ sót những nội dung quan trọng.
- Sử dụng các phương tiện hỗ trợ (tranh ảnh, đoạn phim ngắn,...) để bài nói thú vị và hấp dẫn hơn.
* Bài nói tham khảo:
Kính chào thầy cô và tất cả các bạn. Với bài nói về chủ đề “Kể về một trải nghiệm” ngày hôm nay, tôi sẽ kể cho các bạn câu chuyện về một lần mắc lỗi của tôi.
Trong cuộc đời mỗi người, ai chẳng có những phút giây lỗi lầm. Nhưng điều quan trọng là, sau mỗi lần mắc lỗi, chúng ta biết hối hận và sửa chữa sai lầm ấy. Tôi cũng đã có một lần mắc lỗi với chính người bạn thân của mình hồi năm học lớp 4. Đó là một trải nghiệm buồn vì suýt chút nữa chính tôi đã tự tay giết chết đi một tình bạn đẹp.
Tôi và Hoa chơi với nhau từ nhỏ, nhà ở cạnh nhau nên chúng tôi lại càng thân hơn, đi đến đâu cũng dính lấy nhau như hai chị em vậy. Chơi thân là thế, nhưng mọi người thường bảo tôi với Hoa như hai thỏi nam châm trái dấu. Hoa hiền lành, ít nói, trầm tính và chắc chắn, còn tôi thì lại khá tinh nghịch, trong người lúc nào cũng có dư thừa năng lượng, gặp ai đều có thể nói chuyện thoải mái. Những lúc như vậy, tôi lại cười, coi như bù trừ cho nhau vậy. Hàng ngày, ngoài việc đi học cùng nhau, Hoa còn giúp tôi rất nhiều trong học tập, nhờ có Hoa mà tôi đã tiến bộ lên rất nhiều.
Hôm đó, cô giáo vào lớp và gọi một số bạn lên kiểm tra bài cũ, trong đó có tôi. Vì đã học bài ở nhà nên tôi trả lời rất dõng dạc, tự tin, cô cho tôi một điểm 10 đỏ chói vào trong sổ. Bạn bè trong lớp nhìn tôi đầy ngưỡng mộ khi có thể nhớ chi tiết từng ngày tháng, địa danh trong bài lịch sử dài dằng dặc. Tối hôm đó, vì tivi có chương trình rất hay mà tôi yêu thích, cũng vì chủ quan rằng mình đã có điểm nên tôi không học lại bài. Ai ngờ hôm sau, cô bất ngờ cho kiểm tra 15 phút, tôi ngồi vò đầu bứt tai, cắn bút mãi mà cũng không thể nhớ nổi một chữ. Trong khi đó, ở bên cạnh tôi, Hoa đã làm xong từ bao giờ. Chỉ còn có 5 phút, tôi cuống quá liền giật lấy bài của Hoa và vội vàng chép. Tiết học sau, cô trả bài kiểm tra hôm ấy và nói rằng:
- Cô rất buồn rằng trong lớp ta có hiện tượng chép bài của nhau, đó là của Lan và Hoa, cô cho cả hai bạn 3 điểm, nếu các em có gì thắc mắc thì sau giờ học lên gặp cô.
Tôi sững sờ, còn Hoa mắt nhòe đi khi nhận bài kiểm tra của mình. Tôi vô tâm nghĩ rằng chỉ là một bài kiểm thôi mà, sau giờ học mình sẽ xin lỗi nó sau. Lúc tan học, Hoa chẳng đợi tôi về cùng mà đi trước. Mấy đứa bạn cùng lớp thì thầm rằng:
- Sao hôm nay Hoa lại không học bài nhỉ, mọi khi cậu ấy chăm lắm mà.
Bây giờ, tôi mới ân hận và hiểu ra lỗi lầm của mình. Vì vô tâm mà tôi đã làm tổn thương Hoa. Chẳng biết làm gì khác, tôi vội vàng chạy đuổi theo Hoa để xin lỗi. Bắt kịp Hoa, tôi nói bằng giọng hổn hển chẳng ra hơi:
- Hoa ơi. Mình xin lỗi nhé. Tại mình mà cậu bị điểm kém.
Hoa mỉm cười dịu dàng:
- Thôi, không sao đâu, mình cũng không giận cậu nữa.
Lúc ấy, tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Nếu không sửa lỗi kịp thời, có lẽ tôi đã đánh mất một người bạn tốt như Hoa.
Mỗi lần nhớ lại kỉ niệm ấy, tôi thấy thẹn với lòng và tự dặn mình phải biết chú ý tới cảm xúc của người khác hơn, nếu không, tôi sẽ đánh mất những người luôn yêu thương và giúp đỡ tôi trong cuộc sống.
Trên đây là kỉ niệm của tôi với một người bạn thân thiết. Tôi mong rằng qua bài nói trên, các bạn có thể nhận về một vài thứ cho bản thân mình. Nếu có bất cứ thắc mắc và trao đổi gì về câu chuyện tôi đều sẵn sàng lắng nghe. Xin chân thành cảm ơn mọi người đã lắng nghe.
Kính chào thầy cô và tất cả các bạn.
Với bài nói về chủ đề “Kể về một trải nghiệm” ngày hôm nay, tôi sẽ kể cho các bạn câu chuyện về một lần mắc lỗi của tôi. Đó là một bài học đắt giá mà cho đến tận bây giờ, mỗi khi nhớ lại, lòng tôi vẫn không khỏi bồi hồi và tự nhắc nhở bản thân về giá trị của sự trung thực.
Sự việc xảy ra vào năm tôi học lớp 6. Khi đó, vì quá mải mê vào những trò chơi điện tử mới lạ, tôi đã lơ là việc học tập. Trong một bài kiểm tra toán quan trọng, vì không ôn bài kỹ, tôi đã nảy sinh ý định quay cóp. Tôi đã lén chuẩn bị một mảnh giấy nhỏ ghi các công thức khó nhớ và giấu trong lòng bàn tay. Suốt giờ kiểm tra, tim tôi đập thình thịch, mồ hôi vã ra vì lo sợ bị thầy cô phát hiện. Dù bài kiểm tra đó tôi đạt điểm cao, nhưng cảm giác hối lỗi và nặng nề cứ bám lấy tôi mỗi khi nhìn vào điểm số ấy.
Đỉnh điểm của sự hối hận là khi thầy giáo khen ngợi sự tiến bộ của tôi trước cả lớp. Ánh mắt tin tưởng của thầy và những tràng pháo tay của bạn bè như những nhát dao đâm vào sự tự trọng của tôi. Tôi nhận ra rằng, điểm số cao thu được từ sự gian dối chẳng có giá trị gì ngoài việc làm hoen ố đi phẩm chất trung thực mà thầy cô vẫn hằng dạy bảo. Sau nhiều đêm suy nghĩ, tôi đã quyết định đến gặp thầy để tự thú nhận lỗi lầm của mình.
Thật bất ngờ, thầy không hề trách mắng mà còn nhẹ nhàng khuyên bảo và ghi nhận sự dũng cảm khi tôi biết đối diện với sai lầm. Trải nghiệm mắc lỗi năm ấy đã giúp tôi hiểu rằng: ai cũng có lúc sai lầm, nhưng quan trọng nhất là biết nhận lỗi và sửa đổi. Bài học về sự trung thực và lòng tự trọng ấy đã trở thành kim chỉ nam giúp tôi trưởng thành hơn trong cuộc sống.
Kính chào thầy cô và các bạn!
Hôm nay, em xin kể về một trải nghiệm đáng nhớ của mình. Đó là lần em vô tình làm một người bạn buồn vì sự thiếu suy nghĩ trong lời nói của mình.
Câu chuyện xảy ra vào một buổi sinh nhật của bạn Lan – một người bạn thân trong lớp em. Hôm đó, lớp em tụ họp rất đông đủ và không khí vô cùng vui vẻ. Lan đã chuẩn bị nhiều món quà nhỏ xinh để tặng các bạn. Trong lúc nói chuyện, em đã vô ý nhận xét rằng món quà của bạn “không đẹp lắm”. Em chỉ nghĩ đó là một câu nói đùa bình thường nên không để ý đến cảm xúc của Lan.
Nhưng sau đó, em thấy Lan ít nói hơn và khuôn mặt trông rất buồn. Một người bạn khác kể với em rằng Lan đã dành nhiều ngày để tự tay chuẩn bị quà cho mọi người. Lúc ấy, em cảm thấy rất ân hận vì lời nói vô tình của mình đã làm bạn tổn thương.
Ngày hôm sau, em chủ động đến gặp Lan để xin lỗi. Em nói rằng mình không cố ý và rất trân trọng tấm lòng của bạn. May mắn là Lan đã mỉm cười tha thứ cho em. Từ đó, em hiểu rằng lời nói có thể mang lại niềm vui nhưng cũng có thể khiến người khác buồn lòng.
Trải nghiệm ấy giúp em rút ra bài học quý giá: trước khi nói điều gì, chúng ta cần suy nghĩ cẩn thận và biết quan tâm đến cảm xúc của người khác. Em sẽ luôn cố gắng sống chân thành và cư xử tinh tế hơn với mọi người xung quanh.
Bài nói của em đến đây là kết thúc. Em xin cảm ơn thầy cô và các bạn đã lắng nghe!
3. Sau khi nói
Xem lại cách thức trao đổi về bài nói ở bài Tôi và các bạn. Ngoài ra, em có thể trao đổi thêm các nội dung sau:
- Sự phù hợp của việc sử dụng các yếu tố phi ngôn ngữ (điệu bộ, cử chỉ, nét mặt,...) với nội dung câu chuyện.
- Hiệu quả của các phương tiện hỗ trợ (tranh ảnh, đoạn phim ngắn,...) trong khi trình bày.